Thursday, March 31, 2011

MOT THUO HAO HUNG, Tranh ve Le Khanh Tho,LNTH

http://www.youtube.com/watch?v=0WBLT30guQ4&feature=player_embedded#at=149




http://vnch-lnth.blogspot.com/

Sinh viên Hà Nội-Huế-Saigon thực hiện Cách mạng Hoa Sen gửi tâm thư đến đồng bào hải ngoại.

Rating:
Category:Other




Sinh viên Hà Nội-Huế-Saigon thực hiện Cách mạng Hoa Sen gửi tâm thư đến đồng bào hải ngoại.
(03/15/2011)
Tác giả : Sinh Viên Hà Nội - Huế - Sài Gòn và các Tỉnh Thành.

Kính thưa đồng bào hải ngoại,

Chúng tôi kêu gọi quí đồng bào hải ngoại, nhất là giới trẻ sinh viên học sinh ở hải ngoại ủng hộ cuộc cách mạng Hoa Sen bằng cách sưu tầm các hình ảnh Hoa Sen trên mạng internet rồi đính kèm vào email gởi về Việt Nam tặng tất cả đảng viên CS, Quân Đội, Công An, các ban ngành kinh tế, hành chánh, xã hội, giáo dục, y tế, đoàn thể các cấp từ địa phưong tời trung ương, báo chí truyền thông, gởi vào các đại sứ quán của nưóc CHXHCNVN ở nưóc quí đồng bào cư ngụ… Kể cà từ Bộ chính trị CSVN ban bí thư đến đảng bộ các tỉnh thánh cho đến chi bộ xã ấp…Ai có khả năng sưu tầm đưọc email có bao nhiều thì gởi bấy nhiêu.

Ở hải ngoại quí vị có nhiều phương tiện và an toàn hơn đồng bào ở trong nước phải bị sự theo dõi của công an chìm nổi và an ninh mạng. Các bạn sinh viên học sinh ở hải ngoại rất giỏi về điện toán (computer) xin giúp một bàn tay cho công cuộc cách mạng Hoa Sen. Quí vị có thể đem hình Hoa Sen vào trang blog, Facebook, trang web… thông tin rộng rãi trên các diễn đàn như Paltalk kêu gọi mọi người sưu tầm và gởi hình Hoa Sen về Việt Nam.

Làm sao trong một thời gian ngắn toàn dân đều sẳn sàng xuống đưòng thực hiện cuộc các mạng Hoa Sen. Các quí vị nhạc sĩ thì sáng tác các bài ca về Hoa Sen về lòng quân tử và thanh khiết nhân ái, nhà thơ, nhà văn thì giúp dỡ bằng cách viết bài về Hoa Sen từ ý nghĩa đến bình luận về đặc tính Hoa Sen để cho Quân Đội, Công An và đảng viên CSVN hiểu rằng cách mạng Hoa Sen là một cuộc cách mạng nhân ái và nhân bản, do đó đừng đàn áp đồng bào mà nên đứng về phía nhân dân (như quân đội và công an của các nưóc cộng sản đông âu đã làm) và cuộc cách mạng thành công không đổ máu cũng là nhờ sự can đảm đoạn tuyệt với chủ nghĩa cộng sản và trở về với dân tộc Việt Nam.

Chúng tôi kính đề nghi đồng bào hải ngoại, mỗi khi biểu tình đòi tự do dân chủ cho Việt Nam và ủng hộ cuộc cách mạng Hoa Sen thì nếu có phương tiện dồi dào xin đề nghị làm huy hiệu hình tròn ở giữa có hình Hoa Sen, có hàng chữ bao bán nguyệt ở phía dưới Hoa Sen là Tự Do cho Việt Nam ¼ vòng tròn, và dòng anh ngữ Freedom for Vietnam ¼ vòng tròn. Khi biểu tình trưóc các toà đại sứ của nưóc CHXHCNVN thì gắn vào áo, nếu đơn giản thì chỉ in màu rồi bọc nhựa cũng rất tốt. Khi có người ngoại quốc đứng nhìn đoàn biểu tình thì đến gắn cái huy hiệu đó lên áo của họ, các phóng viên báo chí hay đài tuyền hình người ngoại quốc đến làm phóng sự thì cũng đến gắn vào áo của họ.

Cuộc cách mạng Hoa Sen đã chớm nở và công an cũng đang truy lùng để tiêu diệt sự chớm nở của cuộc cách mạng Hoa Sen. Mọi hoạt động thao dượt đã bắt đầu, khi những đoá Hoa Sen của đồng bào hải ngoại rãi khắp đất nước cũng như tại các đại sứ quán của nưóc CNXHCNVN thì giai đoạn chuẩn bị đã gần như hoàn tất. Sau khi nghiên cứu và có thời cơ đến thì ngày giờ ấn định tổng nổi dậy sẽ đưọc bí mật truyền đi khắp nưóc qua những phương tiện hữu hiệu.

Yêu cầu đồng bào đọc và sao chép (copy) để tiếp tay phổ biến vì chúng tôi tiên đoán trong một thời gian rất ngắn sắp tới, trang mạng này sẽ bị công an mạng đánh sập.

Sự tiếp tay của quí vị là góp phần vô cùng to lớn trong công cuộc tranh đấu đòi quyền Tư Do Dân Chủ cho Việt Nam và cứu toàn dân Việt thoát khỏi sự cai trị tàn ác của đảng CSVN cũng như thoát khỏi nanh vuốt xâm lưọc của Trung Cộng.


http://www.vietbao.com/D_1-2_2-338_4-171746_15-2/

Friday, March 25, 2011

HÀ LỘI . . . VỀ ĐÊM




THANH NIÊN ƠI! HÃY THỨC TỈNH - CÁCH MẠNG HOA LÀI

Rating:
Category:Other



THANH NIÊN ƠI! HÃY THỨC TỈNH!


Em nhậu nhẹt, chưởi thề sùi bọt mép,

Em xì ke, thuốc “lắc“* kiếp phù vân,

Em vong thân đối diện với tử thần,

Em minh mẫn phải bán thân nuôi Mẹ.



Em bảnh chọe nhờ con “ông”, cháu “bác”,

Em hiền lành phải bươi rác kiếm ăn,

Em nông dân sang xứ lạ nhọc nhằn,

(Nếu may mắn vay được tiền thế chấp)



Đảng cao, sang vì các em cúi thấp!

Bầm dập đời vì tay đảng mánh mung

Tủi nhục chung trong Giấc Ngủ Đường Cùng

Hãy thức tỉnh! Trống Quang Trung thúc giục!



Trần Quốc Toản khi xưa không chịu nhục

“Báo hoàng ân”: “Phá cường địch” đời Trần

Hàm Tử Quan, Chương Dương Độ: liều thân

Thành dũng tướng từ Bình Than thuở nhỏ.



Nương hướng gió Hoa Lài vừa bung nở:

Hỡi Các Em từng khốn khó làm gương,

Hỡi Các Em đang thất vọng chán chường,

Hãy đoàn kết mở Đường cho dân tộc.



Phải chiến đấu Hoa Tự Do mới mọc!

Phải hy sinh khó nhọc mới ấm no

Thức đi em! Hãy buông bỏ so đo!

Dân biển khổ! Em còn chờ chi nữa?



Đừng hèn hạ các em! Hãy chuyền Lửa!

Chuyền cho nhau bao chí cả hùng anh

Vùng lên đi! Đốt sạch đảng gian manh

Hãy dũng mãnh cứu san hà nguy biến!



Ý Nga, 13-3-2011

*Esctasy

Wednesday, March 23, 2011

Đánh thuế tiền gởi về VN

Rating:
Category:Other
Đảng Nhà Nước CS Hà nội mới đây ban hành nghị quyết 11 chống đô la hóa, vàng hóa trong kinh tế, cụ thể là cấm tư nhân kinh doanh đô la và vàng miếng. Nghị quyết này thiệt hại rất nhiều cho người Việt hải ngoại gởi tiền về VN: coi như phải đóng thuế thêm cho CS Hà nội ngồi không mà hưởng. Vạn vật vô thường, cái gì cũng thay đổi. Nhưng đối với người dân sống trong xã hội, dưới mọi thể chế chánh trị, có hai cái không thay đổi, đó là cái chết và thuế má, ai cũng lo sợ. Những nhà thuế vụ và những nhà làm ngân sách biết điều đó. Nên quí vị này hay dùng thuế gián thu là cách nhổ lông mà con vịt ít kêu la nhứt.
Người dân móc tiền túi đóng thuế trực thu ai cũng nhăn mặt nhíu mày, lầm bầm ta thán. Nhưng mỗi lần đi chợ, mỗi lần đổ xăng, ăn một tô phở, trả tiền người dân đều phải trả thuế, nhứng ít ai để ý đến việc trả thuế. Thực sự phần lớn, đều có, đã có trả thuế.

Và bây giờ CS Hà nội bắt đầu gián tiếp nhổ lông vịt “Việt Kiều” khi gởi tiền về nước với cái nghị quyết 11 nghe rất ư bảo vệ danh dự quốc gia là chống đô la hóa, vàng hóa trong kinh tế, cấm tư nhân kinh doanh đô la và vàng miếng.

CS Hà nội không ra sắc thuế gián thu hay trực thu đánh trên số tiền Việt Kiều gởi về. Việt Kiều sẽ kêu la, chống đối, có thể không gởi hoặc giảm gởi một năm bảy tám tỷ Đô la, ngoại tệ mạnh, mà CS rất cần nữa, thì vô cùng bất lợi cho Đảng Nhà Nước CS Hà nội. Hoặc vì kẹt phải giúp gia đình nghèo túng, bịnh hoạn, có thể phải gởi chui, thì ngoại tệ không sớm vào tay nhà nước nữa. Lúc đó Đảng Nhà Nước không đủ ngoại tệ để xài. Đảng viên cán bộ và số người ăn thiếu ngoại tệ để gởi ra ngoại quốc dấu đút như những nhà độc tài Ben Ali, Mubarak và Gadhafi đã gởi dấu ở ngoại quốc hàng chục chục tỷ Đô la cuớp của nước và dân.

Cán bộ đảng viên và những người ăn theo thiều tiền ngoại quốc liền cho con du học thí ít mà và du hí thì nhiều và nhập cảng xa xí phẩm một năm 10 tỷ nữa cho họ chưng diện cho đúng “mô de”.

CS Hà Nội không dùng biện pháp thuế khoá bị kêu ca mà dùng biện pháp hành chánh không cho tư nhân giữ, đổi, dùng ngoại tệ nữa, điều mà từ lâu CS Hà nội thả nổi để thu hút ngoại tệ trong dân chúng VN trong ngoài nước và đễ cho ngoại quốc dầu tư vào VN.

Biện pháp hành chánh này mới nói nghe rất hợp lý, rất quốc gia chủ nghĩa, rất tôn trọng danh dự quốc gia, khó mà phê bình chỉ trích.

Gần đây nhơn danh chống lạm phát, chống vật giá gia tăng, Thủ Tướng VC Nguyền tấn Dũng đã ban hành Nghị quyết 11 để kiểm soát vấn đề lạm phát, nhằm ổn định kinh tế vĩ mô, và góp phần đảm bảo an sinh xã hội. Theo tinh thần và nội dung nghị quyết này chỉ có các phòng giao dịch của ngân hàng mới được phép giao dịch ngoại tệ. Cấm không cho tư nhân thanh toán bằng đô la, buôn bán vàng miếng là hai loại bản vị bảo đảm đồng tiền VN vừa dùng đô la bản vị hay kim bản vị.

Thế là “Việt Kiều” ở hải ngoại và thân nhân ở quốc nội VN từ nay phải chấm dứt việc đòi hỏi những nơi gởi tiền gởi bằng Đô trả Đô, gởi giấy 100 phải trả bằng Đô giấy 100 nữa. Đảng Nhà Nước buộc cơ sở phải đổi ngoại tệ gởi từ hải ngoại ra tiền Đồng VN để trả cho khách hàng.

Chỗ này là chỗ Đảng Nhà Nước CS Hànội móc túi thêm Việt Kiều.. Ai cũng biết tỷ giá của Đô la ở thị trường tự do đổi ra tiền Đồng VN lúc nào cũng cao hơn tỷ giá chánh thức của ngân hàng đổi ra. Đô la giấy 100 giá cao hơn đô la giấy nhỏ. Nếu Ngân hàng Nhà Nước phát ra thì chỉ có một thứ giá không phân biệt giấy lớn nhỏ gì cả, chỉ theo một hối suất do Nhà Nước qui định mà thôi. Giành quyền đổi Đô la, giao dịch Đô la cho Nhà Nước, là Đảng Nhà Nước trực tiếp và gián tiếp đánh thuế trên người gởi tiền về VN hay có tiền Đô la đem đổi thành tiền VN hay gởi kiếm lời ở ngân hàng.

Còn nếu các cơ sở gởi tiền muốn trả bằng Đô la cho dân như trước khi TT Dũng ra lịnh, thì cơ sở phải làm chuyện bất hợp pháp, hẹn giờ, ngày, chỗ đem lén tới nơi. Làm ăn lớn ít cơ sở nào chịu phiêu lưu như thế. Mà có làm thì phải tăng lệ phí rất cao để bù trừ rủi ro bị bắt phải lo lót.

Còn việc Đảng Nhà Nước CS Hà nội cấm tư nhân buôn bán vàng miếng; tức giá tiếp không cho tư nhân trữ vàng nghe rất “kinh tế”, hợp lý nhưng không hợp tình đối với người dân không tin tưởng nhà nước. E đó chỉ là chuyện “duy ý chí” mò kim đáy biển thôi. Ai cũng biết rất hợp lý kinh tế 1$ xài qua tay ba nơi giá trị kinh tế sản xuất, tiêu thụ như 3$. Nhưng đó là lý thuyết trong nền kinh tế vững mạnh, người dân tin chánh quyền, dùng tiền tiết kiệm để đầu tư. Còn ở VN các công ty sản xuất kinh doanh phần lớn là của Đảng Nhà Nước và ngoại quốc, người dân đâu có chỗ đứng trong việc chung vốn dưới hình thức hợp doanh hay vô danh. Người dân chỉ còn cách gởi tiền tiết kiệm ở ngân hàng để kiếm lời. Nhưng không ai đám để nhiều vì bóng ma đổi tiền, có người có cả triệu cũng chỉ lấy ra đươc 200 – hãy còn ám ảnh người dân Việt trong thời CS.

Thêm vào đó nạn trữ vàng là thói quen lâu đời của người Việt. Thời CS làm cho thói quen đó trở thành một thứ phòng xa hữu hiệu. Người dân thấy nếu không có vàng dấu đút thì sau khi CS chiếm được Miền Nam, thì làm sao vượt biên được, làm sao thực hiện “thủ tục đầu tiên” uốn mình qua ngỏ hẹp nhà Hồ được, làm sao có thể sống sót với nạn độc tài đảng trị toàn diện của CS và tham nhũng thành quốc nạn thời CS.

Tóm lại tính già hoá non; CS Hà nội qua nghị định 11 muốn “nắm” tiền nước ngoài và vàng lại như thời CS gọi là “bao cấp” trở lại. Việc này chắc chắn thất bại. Thị trường tự do Đô la và vàng sẽ phát triễn ngoài vòng kiềm soát của Đảng Nhà Nước. Nạn tham nhũng sẽ giúp cho thị trường tư do bành trướng. Người Việt hải ngoại sẽ giảm gởi tiền về nước vì lệ phí tăng và ghét bị chế độ “chặt chém”.

Vi Anh

http://www.vietbao.com/D_1-2_2-66_4-172195_15-2/

Tuesday, March 22, 2011

Mời "chiêm ngưỡng" du lịch ngay trong nước mình mà Hà Nội đã bán cho Tàu...

http://nguoivietnamchau.com/forums/showthread.php?t=7700


Trung Quốc đã đưa đoàn báo chí VN sang thăm Thác Bản Giốc.

Mời "chiêm ngưỡng" du lịch ngay trong nước mình mà HàNội đã bán cho Tàu... và mình trở thành "ngườ lạ" ngay trên phần đất quê cha !!!!!!!! Chuyện cũ từ 2008 và cái blog Điếu Cày này nay bị xóa nhưng lại có một kẽ hở ra ..... Quý bạn "chụp" cơ hội mà coi kẻo sẽ không còn ....

Wednesday, March 16, 2011

Những cảnh động đất từ xưa đến nay trên thế giới!




Major earthquakes throughout history in pictures - Statistics from The Geological Society of London.

Khôn Nhà Dại Chợ!

 

 

 

Phải công nhận Đảng và Nhà nước ta rất anh hùng. Trong thời gian “xẻ dọc Trường Sơn, miệng ngậm B.40 đi cứu nước” đã sản sinh ra rất nhiều anh hùng. Nhiều đến nỗi “ra ngõ là gặp anh hùng”.

Trúc rừng không đủ lá để ghi công đức.

Đến nay, dân số lên tới tám mươi ba triệu lẻ mấy trăm, mà đã có tới tám mươi triệu anh hùng đoạt giải quán quân về khoản “thắt lưng buộc bụng” từ cái lúc tên đồ tể Lê Duẩn hung hăng con bọ xít phán rằng “Dân tộc ta là anh hùng. Đảng ta là đỉnh cao trí tuệ loài người”.

Ba triệu sót lại, không phải là dân thường mà là “đảng viên”. Họ sống khoẻ, béo tốt hồng hào nhờ ăn bám vào cái dù của Đảng ta.

Và một nhúm nhỏ, mấy trăm lẻ, là loại người đặc biệt, vừa không phải là anh hùng, vừa là không phải là dân thường.

Họ là những ông kẹ.

Nhưng họ có tính khiêm nhường của “bậc phụ mẫu chi dân” hay ví mình là “đày tớ của dân” “quên mình vì dân mà phục vụ”.

Những ông kẹ này chẳng ai biết ở mô tê, bỗng dưng tự nhảy lên đầu tám mươi triệu anh hùng để đè đầu, đè cổ rồi tự hô hoán lên rằng:

-         Toàn thể nhân dân tuyệt đối tin tưởng và bằng lòng để tụi tui lãnh đạo đất nước!

Thế rối, hết đời cha tới đời con, cứ tiếp tục thay nhau ngồi trên đầu thiên hạ.

Mỗi lần nhường ngôi như thế, Đảng và Nhà nước ta cho diễn vở tuồng “Đảng cử dân bầu” hô hào dân chúng đi xem miễn phí. Mỗi người được phát cho cái vé có in dòng chữ: Đi đông, bầu đúng, cử xứng.

Màn hát kéo kên rồi hạ xuống. Từ Thái thượng hoàng, Đức vua, Tể tướng, đến văn võ bá quan, áo mũ cân đai, vẽ mặt bôi vôi, ra trình làng.

Mấy tay mõ làng, khua chiêng đánh trống rao lên rằng: Toàn thể lãnh đạo đều được dân tín nhiệm 99.99%.

Người dân đứng dưới khán đài xì xồ, xì xào:

-         Đi vô, đi ra cũng thằng cha hồi nãy! Tụi tui đâu có bỏ phiếu cho thằng chả, sao chả cũng đắc cử hè?

-          

Đó là chuyện tín nhiệm 99.99%.

Còn chuyện “trị quốc an dân – kinh bang tế thế” thì ra răng?

Tiền đề quả quyết một cách chắc nịch Đảng ta là “Đỉnh cao trí tuệ loài người”. Cho nên, không cần diễn nôm, ai cũng biết là Đảng ta là số 1. Tiếng Tàu gọi là số dzách”. Tiếng Mỹ gọi là “Nâm bờ oanh”.

Bài này chỉ bàn riêng về tài “đối nội và đối ngoại” của Đảng và Nhà nước ta trong chuyện đối phó với “thù trong giặc ngoài”.

Không biết Đảng ta từ lúc biến da con tắc kè màu xanh Đảng Lao Động thành màu đỏ Đảng Cộng Sản có ân oán giang hồ gì với thế giới không, mà lúc nào Đảng ta cũng nơm nớp lo sợ “các thế lực thù địch ngoại bang”.

Đó là bọn giặc ngoài. Mà Hoa Kỳ là kẻ thù chiến lược. Ngoài ra còn nhiều kẻ thù khác nữa. Bọn chúng luôn có âm mưu “diễn tiến hòa bình” hòng xâm lược ta.

Còn thù trong là “bọn phản động trong và ngoài nước”, lúc nào cũng “nói xấu, xuyên tạc, chống phá Nhà nước ta”.

“Bọn ngoài nước” ý Đảng ta ám chỉ mấy triệu “khúc ruột ngàn dặm”, “một bộ phận không thể tách rời”, là “máu là máu của Đảng ta”, đang làm ăn khắm khá khắp nơi trên thế giới, có đô la rủng rỉnh trong túi. Bọn này chỉ được phép đem đô la về nước giúp Đảng ta sống khoẻ thôi chứ không được bép xép cái mồm đòi tự do, dân chủ gì sất.

Trong nước có ai nói tiếng nói khác với Đảng ta thì “đích thị là bọn Việt gian nhận tiền bọn ngoài nước, để tuyên truyền chống phá Nhà nước XHCN”. Đảng ta “kiên quyết” đập nát từ trong trứng nước, nghĩa là từ khi mới “mở miệng” đòi dân chủ. Một loạt các nhà bất đồng chính kiến bị bắt giam và bỏ tù. Như LM Nguyễn văn Lý, luật sư Nguyễn văn Đài, luật sư Lê thi Công Nhân, bác sĩ Lê nguyên Sang, nhà văn nữ Trần Khải Thanh Thủy… Nhẹ hơn một chút thì cho công an đến canh cửa ngày đêm. Như kỹ sư Đỗ Nam Hải, ông Hoàng minh Chính, Nguyễn thanh Giang, nhà văn Hoàng Tiến, Hà sĩ Phu…

Để đối phó với “thù trong” là bọn “ngoài nước” Đảng ta đã lập ra một bộ máy an ninh khổng lồ, tinh vi, nhạy bén, hữu hiệu, bao trùm khắp nơi như giăng thiên la địa võng.

Một con mén chui ra cũng khó lọt.

 

Điển hình thử một vài vụ cho thấy cái tài tình của Đảng ta, thường cao rao với thế giới là “Việt Nam rất ổn định chính trị”, chứ không phải là điều nói bá vơ.

 

Chẳng hạn như bà Thương Cúc, ông Đỗ công Thành hai Việt kiều Mỹ, trước đó không ai biết hai người này là ai, làm cái gì. Chỉ biết rằng họ theo lời kêu gọi của Đảng ta về quê hương để “ăn khế ngọt”. Thế mà Đảng ta biết rất rõ họ từ chân lông đến kẻ tóc “rằng thì là”- Chúng là bọn “khủng bố” về nước để mưu toan lật đổ Nhà nước ta. Hai người này vừa về đến Việt Nam là Đảng ta bắt giam liền một khi. Chờ ra Toà Án Nhân dân cúi đầu nhận tội.

Thế mới là tài.

 

Xa hơn chút nữa, như ông Trịnh vĩnh Bình, Việt Kiều Hà Lan, cũng ham “chùm khế ngọt” của Đảng ta móc trên lưỡi câu sấu, ôm hết của cải dành dụm mấy mươi năm về “góp phần xây dựng đất nước”. Ai cũng tưởng thế là tốt.

Nhưng Đảng ta lại biết rõ bên trong, tay Vĩnh Bình này tiếng bề ngoài là vậy nhưng bên trong không phải vậy. Đảng ta chờ cho mấy năm sau, con cá này mập lên, Đảng ta giật cần, xách mép con cá, cũng cho vào Toà án Nhân dân với tội danh “trốn thuế, làm ăn phi pháp” lãnh 12 năm tù.

Hết chối nhé.

 

Rồi một doanh nhân ở Pháp, cũng vì “chùm khế ngọt” nữa, ông Nguyễn Gia Thiều về làm ăn đàng hoàng, tạo dựng một cơ sở buôn bán điện thoại di động hiệu Nokia và Sam Sung với một người em. Đang làm ăn khắm khá, bỗng dưng công an đến thộp cổ ông Thiều với tội danh cáo buộc là buôn lậu điện thoại. Ông ta bị Toà án Nhân dân (cũng là Tòa án Nhân dân) tuyên án 20 năm tù.

Không được cãi nhé.

 

Thêm cái anh chàng dở hơi Trần Trường bên CaLi không biết đã ăn “trái khế ngọt” nào của Đảng cho chưa, bỗng hóa điên, đem cờ đỏ và “ảnh lộng kiếng Bác” treo trong tiệm cho thuê băng ca nhạc của mình, xuýt chút nữa thì bị Công đồng Hải ngoại cho lỗ mũi ăn trầu.

 

Trần Trường nhà ta hãi quá, ôm một mớ đô la chạy về Việt Nam “mách Bu”. Cứ tưởng bở sẽ được Bu xoa đầu an ủi. Ai dè bị Bu đè xuống lột không còn cái quần xà lỏn. Bây giờ thì Trần Trường biến thành Trần Truồng mà không thể há miệng kêu ca gì được bởi Đảng đã ngáng cái dùi cui giữa hai hàm răng rồi.

Trần Truồng lâm vào cảnh lưỡng đầu thọ địch. Không dám vác mặt về lại CaLi, đành phải chịu ở lại cái hóc Bà Tó Năm Căn chờ chết già.

 

Nhưng chuyện vui và hấp dẫn nhứt gần đây là chuyện ông Nguyễn đình Hoan, Việt kiều Mỹ.

 

Theo ký giả James Hookway của báo The Wall Street Journal ngày 14/8/07 tường thuật thì nội vụ như sau:

Cách đây một thập niên, ông Hoan về Việt Nam với những dự án để xây dựng một ngôi trường quốc tế. Ông ta nói rằng ông ta rất phấn khởi với niềm hy vọng cho nơi chôn nhau cắt rún của ông.

 

Nhưng hồi năm ngoái ông đã phải nằm trên một cái chỏng ẩm ướt trong nhà tù B14 tại Hà Nội sau một vụ tranh chấp trong việc làm ăn với các đối tác của Nhà nước Việt Nam.

Năm 1995 ông về Việt Nam với kế hoạch thiết lập một trường quốc tế để phục vụ cho những gia đình ngoại quốc lúc bấy giờ đang ồ ạt đến Việt Nam. Ông lập ra trường Quốc Tế Hà Nội với sự hợp tác của Trung Tâm Giáo dục Nhà nước Việt nam vào năm 1996. Nhà nước cung cấp một hợp đồng 20% thuê mướn trên một mảnh đất mà bây giờ rất có giá gần trung tâm Hà Nội, để lấy về 30% lợi tức trong nghiệp vụ này.

 

Khi giá trị miếng đất mà ngôi trường đang xây trên đó gia tăng, thì căng thẳng giữa ông Hoan và các đối tác của ông cũng tăng theo.

 

Tháng 6/2006 công an đã bắt giữ ông để điều tra việc đối tác Nhà nước tố cáo ông đã nhận bảo hiểm y tế một cách bất hợp pháp. (?)

 

Ông đã nằm tù 14 tháng để chờ điều tra. Hàng ngày ông nghe đài của Nhà nước Việt Nam oang oang mỗi buổi sáng trong sân nhà tù, thúc dục người Việt hải ngoại trở về để bồi đắp vào nền kinh tế đang tăng trưởng nhanh chóng của đất nước. Mặc dù với nhiều bằng cấp từ hai trường đại học Vanderbilt và George Mason ở Hoa Kỳ, ông vẫn không hiểu nổi vì sao ông đã làm đúng những điều nhà nước mong muốn và cuối cùng thì vào tù.

 

Vợ ông đã phải trả 85 ngàn Mỹ Kim mà Nhà nước VN bảo là tiền thế chân. Trong khi ông Hoan đang ngồi tù thì Tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội đã khuyến cáo vợ ông Hoan là không nên đi về Việt Nam để cố tìm cách lấy lại tự do cho chồng, bởi vì họ không thể nào bảo đảm cho sự an toàn của bà.

Sau 14 tháng ngồi tù, công an kết luận trong bản báo cáo sơ khởi là không có bằng chứng rõ rệt nào để đưa ông Hoan ra tòa và thả ông ra. Nhưng tiền thế chân thì chưa hoàn trả.

 

Và ông Hoan vẫn đang chờ xem các công tố viên Việt Nam có quyết định chính thức để buộc ông vào bất cứ tội danh nào hay không.

 

Vào tháng 6, sau khi ông Hoan được thả ra, trường hợp của ông được đưa lên bàn làm việc của Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng. Theo báo Công an Nhân dân thì ông Dũng đã chỉ đạo cho các thành viên người Việt trong Ban giám đốc nhà trường phải giải quyết ngay những tranh chấp giữa nhà trường với ông Hoan, nếu không xong thì Nhà nước sẽ ra tay với những quyết định riêng. (?)

Được biết Hồ ngọc Đài, cựu Giám đốc Trung tâm Giáo dục Nhà nước Việt Nam là đối tác của ngôi trường quốc tế này, và là con rể của một cựu Tổng bí thư đảng, đã gọi ông Hoan là “một tên ăn cắp” nhưng từ chối không chịu giải thích lý do tại sao hắn ta chắc chắn ông Hoan là một tội phạm và không muốn nói nhiều thêm về vấn đề này.

 

(Lược trích bản dịch của Khánh Đăng)

Ông Nguyễn đình Hoan tuy là một trí thức nhưng đối với Cộng sản ông vẫn còn quá ngây thơ, dù cho đã trải qua ba mươi năm kinh nghiệm xương máu.

Một điều giản dị mà ai ai cũng thấy được, riêng ông thì không. Đó là vấn đề tiền trên hết chứ không phải là “giáo dục”.

 

Ai đời, đa số người ta về VN là để móc nối với “cán bộ đảng ta” dựa thế, dựa thần để kinh doanh, để buôn lậu, để mánh mung, rồi chia chác 50/50 hoặc tui tứ anh lục. Riêng ông thì lại hăm hở với chuyện mở trường để “trăm năm trồng người”. Người ta hùn cho ông miếng đất mà ông chỉ chia có 30% lợi nhuận thì “biết đời cha” nào mà làm giàu nhanh được?

 

Bây giờ miếng đất đang nằm giữa thủ đô đang lên giá vùn vụt, giá mét vuông đất được tính bằng kim cương chớ không tính bằng vàng nữa. Người ta muốn xóa hợp đồng để lấy lại miếng đất, bán lấy tiền bỏ túi cho mau lẹ nên ông đừng thắc mắc là tại sao Nhà nước bắt ông vì hai cái cớ lãng xẹt ruồi bu là “mướn lậu” trợ tá để dạy Anh ngữ và nhận “bảo hiểm y tế bất hợp pháp”.(?)

 

Gần đây nhất, đám dân oan mười bốn tỉnh miền nam gần cả ngàn người, kéo lên Sài Gòn, căng lều giăng bạt trước Tòa Nhà Quốc Hội để kêu oan vì bị mấy ông bà quan đỏ cướp đất, cướp nhà, suốt gần một tháng trời trong cảnh gió mưa, đói khổ.

 

Đảng và Nhà nước ta dùng chiến thuật “thủ khẩu như bình” để người dân kêu mãi thì mỏi miệng, la mãi thì khan cổ, đứng mãi thì mõi mệt. Lúc đó không đánh cũng tan. Cuối cùng thì Nhà nước ta cũng thương tình cái đám dân oan, cho xe cây đến chở dân về bản xứ và thân tặng mỗi người mấy cái dùi cui để nhớ đời.

 

Trên đây chỉ là đơn cử vài vụ điển hình trong rất nhiều vụ liên quan đến “chùm khế ngọt” để thấy Đảng ta đối phó “thù trong” tài tình đến cỡ nào.

 

Về đối ngoại với bọn “giặc ngoài” thì sao?

 

Khi Liên xô sụp đổ đầu thập niên 90, thay vì nhanh chóng lập quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ, Việt Nam đã liên kết với Trung quốc để bảo vệ thành trì xã hội chủ nghĩa, xem Hoa Kỳ là kẻ thù chiến lược. Cũng kể từ lúc ấy, Việt Nam đã tự đưa đầu mình vào vòng kim cô của Trung quốc, kéo đất nước trì trệ thêm hằng chục năm so với các nước trong vùng.

 

Người dân Việt chưa có thấy Hoa Kỳ “chống phá” Đảng và Nhà nước ta ở cái khoản nào mà chỉ thấy trước mắt họ đổ tiền của và công sức vào giúp cho Đảng ta, môt con bệnh trầm kha nằm chờ chết, ngày càng thêm khoẻ ra.

 

Trong lúc Trung quốc “vừa là đồng chí vừa là anh em”, trước mặt thân thiết tặng Việt Nam “mười sáu chữ vàng”, sau lưng thủ sẵn chiếc dao găm đâm người anh em “khờ khạo”những nhát trí mạng.

 

Trong việc giao thương với Hoa Kỳ, Trung quốc luôn tìm cách ngăn cản. Vụ ngưng ký hiệp ước giao thương với Hoa kỳ, để cho Trung quốc ký trước, năm 2000 là một ví dụ.

 

Đảng và Nhà nước ta không những không coi Trung quốc là “giặc ngoài” mà còn quyết tâm khấu đầu làm cái bóng của thiên triều. Ngược hẵn lại với lòng dân, luôn coi Trung quốc là kẻ thù truyền kiếp phải cảnh giác đề phòng.

Với sự thần phục khiếp nhược của Đảng ta, Trung quốc ngày càng lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải mà Đảng ta không dám ho he một tiếng dù là phản kháng yếu ớt. Lại đơn cử vài ví dụ điển hình cho thấy rõ ràng Đảng ta “khôn nhà dại chợ”.

 

Ngoài việc thường xuyên phá hoại nền kinh tế của ta mấy mươi năm nay bằng cách tuồn hàng lậu ồ ạt vào các cửa khẩu biên giới từ cái trứng gà cho đến máy móc trang thiết bị… làm cho nhiều doanh nghiệp Việt Nam phá sản.

Kinh tế nước nhà ngày càng lụn bại…

 

Trung quốc còn uy hiếp nước ta bằng vũ lực. Đã nhiều lần Hải quân Trung quốc bắn giết ngư phủ của ta để khiêu khích nhưng Đảng ta đền ơn đáp nghĩa “mười sáu chữ vàng” ông anh đã tặng cho bằng bốn chữ “im lặng là vàng”.

 

Theo tin BBC, ngày 20/7/07 “tàu Hải quân Trung quốc hôm 09/7 đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Sài Gòn 350 Km làm cho một ngư dân thiệt mạng và một số người khác bị thương”.

 

Biến cố xảy ra đã 2 tuần lễ mà Việt Nam vẫn hoàn toàn im lặng.

 

Hai năm trước, ngày 08/01/05, Hải quân TQ xả súng bắn chết 9 ngư dân Việt Nam cư ngụ tại các làng chài lưới vùng Thanh Hóa, bắt đi 8 người khác và tịch thu một thuyền đánh cá.

Phía TQ lại ngang ngược gán tội những ngư dân Thanh Hóa là hải tặc.

Phía Việt Nam vẫn giữ thái độ im lặng.

Cho đến nay, không ai biết vụ việc đã giải quyết ra sao.

Có lẽ Đảng ta lại áp dụng chiêu cũ “thủ khẩu như bình” để phía TQ bắn giết ngư dân Việt mãi cũng phải mỏi tay thì ngưng. Thế là mọi việc lại “ổn định”?

 

Các ngư dân Việt Nam đánh cá trong vùng biển xãy ra biến cố là trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Thế mà, đại tá VC Lê phúc Nguyên, phó tổng biên tập báo Quân đội Nhân dân, trả lời phỏng vấn với báo The Straits Times (Tân Gia Ba) được BBC ghi lại ngày 19/7: “Ngư dân rất khó mà biết được đâu là lằn ranh chính xác giữa hai bên. Thế nhưng không nên dùng vũ lực trên biển vì việc này sẽ chỉ dẫn đến các vấn đề nghiệm trọng hơn mà thôi”.

 

Câu trả lời của ông Nguyên rất “ấm ớ hội tề”, giống như con đà điểu rúc đầu vào cát, chổng đít ra ngoài để tránh nạn.

 

Hải quân TQ thường xuyên “dùng vũ lực” trên biển đối với ngư dân ta, nhưng đã dẫn đến “vấn đề nghiêm trọng” nào chưa?

 

Đài Loan cách đây không lâu cũng tập trận bằng đạn thật trên đảo Ba Bình, thuộc Trường Sa, xây rada, làm lại phi trường, công sự chiến đấu trên đảo nhưng Việt Nam làm gì được Đài Loan?

 

Phía Nam Dương cũng thế, vừa rồi bắn chìm thuyền và gây tử thương nhiều ngư dân Việt Nam, nhưng có việc nào “nghiêm trọng” xãy ra đâu?

 

Nguồn tin BBC: “Các nguồn tin quân sự nói ngày 9/7 hai tàu chiến cơ động BPS-500 của VN co Nga thiết kế đã vội vã đến hiện trường như phải đứng từ xa vì hỏa lực quá mạnh từ tàu Trung Quốc. Đại tá Nguyễn Phúc Nguyên nói: “Về lâu dài, chúng tôi cần củng cố lực lượng hải quân cũng như nâng cấp các đơn vị tuần tra ven biển”

 

Rõ ràng hải quân VN quá yếu, chỉ có khả năng đứng xa xa và ngó trước súng của địch. Hải quân VN chỉ có khả năng duy nhất là chạy bắt người vượt biên.

 

Cũng như những vạt dầu không biết từ đâu, liên tục trong nhiều tháng, từ đầu năm 2007, từ ngoài khơi tràn vào bờ biển miền Trung VN, chạy dài từ Quảng Bình cho đến Phan Thiết, gây ô nhiễm môi sinh và làm thiệt hại kinh tế lớn lao cho người dân sống trong vùng.

 

Đến tới hôm nay, Nhà nước vẫn chưa biết nguồn gốc các vết dầu loang ấy từ đâu. Mới đây, TT Nguyễn Tấn Dũng nói sẽ nhờ Nhật bản truy tầm dùm.

 

Chắc chắn các vệ tinh của Nhật sẽ truy ra ngay. Họ đã biết các vạt dầu ấy từ đâu đến, nhưng Nhà nước VN không dám công bố vì khiếp sợ phản ứng của Trung Quốc. Vì tháng 5/1992, TQ ký với Công ty Crestone, Hoa Kỳ để tìm dò một khu vực 25.000 km2 thuộc lãnh hãi VN, nằm về phía tây thuộc đảo Trường Sa. Tháng 8/06 TQ cho khai thác giếng dầu Hóa Quang, thuộc khu vực Hoàng Sa, cách Đà Nẵng 230 km. VN có lên tiếng phản đối lấy lệ nhưng TQ bất chấp.

 

Như thế chắc chắn các giếng dầu của TQ khai thác đã làm dầu tràn gây ô nhiễm cho bờ biển miền Trung VN.

Trong một bài viết nhan đề: Vấn đề tranh chấp Trường Sa: hậu quả của những sai lầm chiến lược, ông Trương Nhân Tuấn, tác giả, nhận định: “Ở đây ta thấy Nhà nước Việt Nam, dầu đã tỏ ra rất côn đồ trong việc giải quyết các vụ dân oan đảng cộng sản cướp đất trong những ngày trung tuần tháng 7/07 vừa qua, nhưng lại tỏ ra khiếp nhược đến mức hèn hạ trước những nước hùng mạnh khác”.

Ông đề nghị:

“ Việt Nam không thể bó tay, bất lực “từ xa đứng nhìn” như hiện tại.

 

Lãnh đạo VN hãy tức thời mở mắt, định hướng lại chiến lược quốc gia, nhận rõ đâu là bạn đâu là thù, phải coi quyền lợi dân tộc là tối thượng. Tình trạng này kéo dài là mất tất cả cho Tàu. Trước mắt, Nhà nước VN (phải) lấy bớt ngân sách cho công an, giải tán ít nhất 2/3 đám côn đồ ức hiếp dân lành này, thanh lọc, chỉ chọn những người có ý chí phục vụ cho dân, lấy lại ngân sách dành cho tổng cục 2, dẹp bỏ hệ thống đảng ủy song song với hệ thống nhà nước, dẹp đám đảng viên ăn hại đái nát, ăn bám vào dân, là gánh nặng cho đất nước, thanh lọc lại toàn bộ nhân sự bộ Quốc phòng, tuyển những người trong sạch, có khả năng quân sự, tất cả dồn vào việc hiện đại hóa quân đội, thì rất có thể không bao lâu VN sẽ có thể có khả năng làm cho đối phương nhượng bộ”.

Những điều ông Tuấn đề nghị chỉ là mơ ước hảo huyền. Nếu mấy tay lãnh đạo CS biết nghĩ như ông chừng một phần mười thôi, thì từ năm 75 đến nay, ba mươi năm qua, đất nước VN dù không bằng Nhật Bản cũng không đến nổi kém cạnh Thái Lan hay Xing Ga Po chứ có đâu tụt hậu quá mạng vậy. Còn thua cả Căm Pu Chia mấy phần.

 

Đảng ta sống hùng, sống mạnh và giữ vững được cái ngai vàng đến ngày hôm nay là nhờ cả vào lực lượng công an mà ông gọi là cái đám côn đồ ăn hại đái nát, ăn bám vào dân rồi hà hiếp dân, ông lại nhè đề nghị giải tán, Đảng có mà chết bất đắc kỳ tử à? Hoài công!

 

Thà rằng mất nước vào tay Tàu cộng, (cũng đã mất ải Nam quan và thác Bản Giốc từ lâu rồi, có làm sao đâu) cũng là đất nước XHCN cả, đâu còn ranh giới quốc gia nữa, Trung Quốc là ta, ta là Trung quốc, còn hơn là mất Đảng mất ngai.

 

Chỉ xấu hổ một nỗi là Đảng và Nhà nước ta đối với người dân mình thì giỏi dùng bạo lực dùi cui, súng A.K để đàn áp thẳng tay, còn đối với những thế lực ngoại bang thì chỉ “đứng xa xa mà ngó” với thái độ khiếp nhược.

 

Dẫu hèn nhát không dám ra tay đánh trả với đám tàu ô TQ như quân lực VNCH năm 1974 đã từng hy sinh mạng sống để chống trả đến cùng, thì cũng ráng hô lên một tiếng nói phản kháng để còn giữ được mặt mũi quốc gia chứ.

Lẽ nào lại chịu nín nhịn ô nhục đến như vậy!

 

Lại cứ đóng cửa mà hô khẩu hiệu “Việt Nam anh hùng. Ra ngõ gặp anh hùng”.

 

Nếu thật được như vậy, ta sẽ cho thằng Vi Tiểu Bảo đến trước Bắc bộ phủ mọp đầu hô to ba trăm lần, “Đảng CSVN muôn năm trường trị, thống nhất giang hồ”, gấp trăm lần thằng Nguyễn văn Trỗi của đại thi nô Tố Hữu phịa ra, trước khi bị xử bắn, hô ba lần “Hồ chí Minh muôn năm”.

Có giỏi thì “khôn ngoan đá đáp người ngoài”. Còn cái kiểu xử sự như bấy lâu nay của mấy “đỉnh cao trí tuệ” thì rõ là khôn nhà dại chợ.

Nguyễn Thanh Ty

 

Tài liệu tham khảo:

- Vấn đề tranh chấp Trường Sa: hậu quả của những sai lầm chiến lược. Trương nhân Tuấn

- How Vietnam Venture Proved a Costly Move * by James Hookway. The Wall Street Journal 14/8/07 Khánh Đăng dịch.

 

Anti-counterfeiting in China - Chống hàng giả ở Trung Quốc




Tuesday, March 15, 2011

Dấu hiệu của sự sụp đổ đảng CSVN rất gần

Rating:
Category:Other
Nếu theo dõi thì chúng ta sẽ thấy các sự kiện dưới đây sẽ báo hiệu cho sự sụp đổ của bọn Việt Gian Cộng sản trong ngày rất gần đây thôi .

1) Chính phủ liên bang Hoa Kỳ vừa ra thông báo truy lùng các tên tội phạm về di trú (chúng ta phải hiểu là Trung Cộng và Việt Nam Cộng sản là nhiều nhất).

2) Văn phòng Sở Di Trú Hoa Kỳ đóng cửa vĩnh viễn vào ngày 31 tháng 3 năm 2011.

3) Thụy Điển đã đóng cửa Tòa Đại Sứ của họ ở Việt Nam.

4) Anh Quốc đã chấm dứt chương trình viện trợ cho Việt Nam .

5) Hiện nay người dân Việt Nam rút tiền khỏi ngân hàng của nhà nước để mua vàng và đô la dự trữ, vì có tin đồn là chế độ Việt Gian Cộng sản sẽ xụp đổ trong nay mai (bọn Việt Gian Cộng sản đang ra lệnh cấm, nhưng đã muộn).

6) Giá cả nhu yếu phẩm ở Việt Nam gia tăng một cách phi mã, (xăng, điện, gạo, thịt ..v.v..) và sẽ còn tăng nửa . Riêng Trung Cộng thì dầu dự trữ của họ cũng chỉ được 1 tháng là hết .

7) Thị trường chứng khoán Việt Nam đang sụp đổ, nền kinh tế khánh tận, không còn tiền trả nợ, và Việt Nam không thể xuất và nhập cảng được nửa.

8) Các cuộc cách mạng đang nổi lên khắp nơi để lật đổ các chế độ thối nát, độc tài, tham lam, tham nhũng tại các quốc gia như: Tunisia, Ai Cập, Libya, Yemen, Bahrain, Algeria, Jordan, Iran, Albania, Bắc Hàn, Trung Cộng ... Cuộc cách mạng này đã và đang tiến đến Việt Nam trong thời gian tới đây .

9) Hiện nay tại Việt Nam giá vé máy bay xuất ngoại (khứ hồi - round trip) được bán với giá rẻ mạt gần như cho không, chỉ trên dưới $50 dollars. (Như vậy Hà Nội đã có chiến dịch mở cửa cho tất cả các đảng viên của chúng rời khỏi VN, khi tình hình Việt Nam nổ ra biến động - lời của Van Tran).

http://vietditru.com/bb/viewtopic.php?f=21&t=15080

Văn phòng USCIS ở TP hcm (VN) đã có lệnh đóng cửa

Trong thông cáo đưa ra ngày hôm 8 tháng 3, 2011, Sở Di Trú Hoa Kỳ cho hay sẽ đóng cửa vĩnh viễn văn phòng xét duyệt hồ sơ di trú tại Sài Gòn (TP hcm) kể từ ngày 31/3/2011. Tất cả các hồ sơ duyệt xét về di trú được chuyển sang văn phòng di trú tại Bangkok, Thái Lan.


Văn phòng liên lạc tại Thái Lan là: 84-8-3520-4200,

hoặc qua địa chỉ:


American Consulate General
4 Le Duan Street, District 1
Ho Chi Minh City
Vietnam


The Consular Section will send other applications and petitions to the USCIS Field Office in Bangkok, Thailand.
Individuals may contact the USCIS Bangkok Field Office by telephone, 02-205-5352 (within Thailand) or 011-662-205-5352(from the United States); fax, 02-255-2917;


Regular Mail
Express Mail
DHS/USCIS Bangkok
c/o American Embassy
Box 12
APO AP 96546
DHS/USCIS
Sindhorn, Tower 2, 15th Floor
130-133 Wireless Rd.
Lumpini Pathumwan
Bangkok Thailand 10330


--------------------------------------------------------------------------------

TP Vinh, Nghệ An:Thứ tư, 02/03/2011
Người dân ồ ạt “xin” xuất ngoại
GiadinhNet- Phòng Xuất nhập cảnh Nghệ An những ngày này luôn trong tình trạng quá tải trầm trọng do người dân thuộc 2 tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh ùn ùn đến làm thủ tục "xin" xuất ngoại.

Các dịch vụ giữ xe, photo, ăn uống... vì thế cũng được dịp bùng phát.



Người dân đến làm thủ tục xuất ngoại tăng đột biến. Ảnh: T.G

Quá tải người dân đến làm thủ tục

Mới 7 giờ sáng, nhưng tại Phòng Quản lý xuất nhập cảnh thuộc Công an tỉnh Nghệ An ở đường An Dương Vương phường Trường Thi (TP Vinh) đã chật kín người dân đến làm thủ tục giấy thông hành và hộ chiếu.

Trao đổi với chúng tôi, Đại úy việt gian Thúc Văn Đức, Đội trưởng Phòng Quản lý xuất nhập cảnh Nghệ An cho biết, lượng người dân đến làm hồ sơ xin cấp hộ chiếu và giấy thông hành tăng đột biến so với ngày thường. Trung bình mỗi ngày, Phòng nhận và giải quyết cho hơn 1.000 hồ sơ xin cấp hộ chiếu và hơn 200 hồ sơ xin cấp giấy thông hành, tăng gấp 5 lần so với những ngày thường.



Phải đứng tràn ra cả bên ngoài.


Để bà con được làm thủ tục nhanh, không phải chờ, Phòng Quản lý Xuất nhập cảnh đã huy động lực lượng tối đa 100%. Không những tăng quân số còn tăng cả thời lượng làm việc. Buổi sáng làm việc từ 7 giờ 30 đến 11 giờ 30, chiều từ 1 giờ 30 đến 5 giờ 30 nhưng vẫn không giải quyết hết được hàng nghìn bộ hồ sơ trong ngày. Công an tỉnh Nghệ An đã phải điều động thêm người đến hỗ trợ công việc để giúp bà con làm thủ tục nhanh gọn.

Đội trưởng Đức cho biết thêm: Tính đến ngày 26/2, phòng đã cấp hơn 8.000 hộ chiếu và hơn 2.000 giấy thông hành. Từ đầu năm tới nay người nước ngoài đến Nghệ An gồm 172 đoàn, 1.399 lượt người, trong đó có 22 đoàn, 53 lượt người có chương trình làm việc.



Nhiều dịch vụ có dịp ăn theo vì sự “quá tải”


Các dịch vụ ăn theo bùng phát

Theo quan sát của chúng tôi, do nhu cầu làm hồ sơ hộ chiếu và giấy thông hành tăng cao, nhiều dịch vụ ăn theo được dịp “bùng nổ”. Nhiều người dân mới dừng xe đã bị nhiều đối tượng vây kín, đưa ra nhiều "lời mời gọi" như: Giữ xe, cân đo, chụp ảnh, viết hộ tờ khai...

Xung quanh Phòng Quản lý xuất nhập cảnh, các nhà dân được trưng dụng làm nơi gửi xe, giá gửi xe máy mỗi lần là 3.000- 5.000 ngàn đồng. Nếu ai thuê chụp ảnh hoặc viết tờ khai thì được miễn phí giá gửi xe. Nhiều dịch vụ ăn theo như cân đo, ép dẻo, ăn uống "mọc" ra gây mất trật tự, tạo nên cảnh nhốn nháo.

Chị Nguyễn Thị Tâm, quê ở Thanh Chương cho biết: Do các thủ tục chị nắm chưa rõ lắm nên chị đã phải nhờ dịch vụ. Theo chị Tâm thì giá cả cũng không đắt đỏ lắm vì chỉ mất 50.000 đồng nhưng người ta làm cho mình từ A - Z.

Quá tải ở trụ sở của Phòng Quản lý Xuất nhập cảnh, bên ngoài các dịch vụ lại tự phát nở rộ tạo nên cảnh lôn xộn, ồn ào, chen lấn. Vì thế, Phòng Quản lý Xuất nhập cảnh đã phải yêu cầu chính quyền địa phương, đội trật tự đô thị hỗ trợ nhằm hạn chế tối đa việc các đối tượng bên ngoài lợi dụng "móc túi' người dân.